Cửa gỗ khép lại, chặn luôn cơn gió đêm bên ngoài.
Ánh đèn trong sảnh hắt xuống nền đá xanh, kéo ra mấy cái bóng dài xiên xiên.
Tô Văn đứng im tại chỗ, trong tay vẫn nắm chặt cái giẻ lau.
Ánh mắt cậu dừng lại ở chỗ người phụ nữ vừa ngồi. Nơi đó trống trơn, đến cả một tia âm khí cũng không còn sót lại.




